Blog

CÂY PHONG- LINH HỒN MÙA THU NƯỚC NGA

Khi tiết trời chuyển sang thu, nước Nga dường như chìm ngập trong màu vàng đủ sắc: Vàng trên cây, vàng trên mái nhà, vàng trên vỉa hè, trên những con đường nhỏ uốn khúc, vàng trên bờ sông, quanh những hồ nước… Sắc vàng lung linh mộng mơ trong ánh nắng chiều thu. Nhiều người đã nhận ra rằng điểm nhấn trong sắc vàng của mùa thu nước Nga chính là những chiếc lá phong – loại lá ba cạnh trải thảm vàng dưới mỗi bước chân của khách bộ hành, phát ra điệp khúc lạo xạo thật vui tai như bản nhạc thu không lời vậy.

Tới nước Nga những ngày thu nắng vàng mới có cơ hội chiêm nghiệm vẻ đẹp của phong. Nếu cây gia, cây bạch dương hay cây sồi với những chiếc lá chưa kịp chuyển màu vàng đã rụng la liệt xuống đất, thì cây phong dường như mang sức sống mãnh liệt hơn trong tiết trời thu. Những chiếc lá phong vàng có vẻ như càng bám chặt hơn vào cành cây, tạo nên những tán lá vàng xòe rộng dưới nền trời xanh thật tuyệt vời. Vẻ đẹp cuốn hút của phong vàng khiến người người cảm thấy như vui hơn, hạnh phúc hơn. Các cụ già, những người trẻ tuổi, đàn ông, đàn bà, con nít… tất cả đều như muốn khoảnh khắc được ngắm những chiếc lá phong vàng kéo dài thêm mãi. Những đứa trẻ không bỏ qua cơ hội đuổi nhau trên thảm lá, gom những ôm lá to tướng ném vào nhau rồi cười thích thú; Còn người lớn thì tranh thủ nhặt lá phong, kết lại thành những bó to, mang về nhà với mong muốn thu vàng hiện diện ngay trong tổ ấm của mình; Các cô gái thì điệu đàng hơn – họ kết lá phong thành một chiếc vòng đội lên đầu tựa như vương miện vậy. Hình ảnh những chiếc lá phong khô được ép trong những cuốn sách hẳn không xa lạ với những ai từng sinh sống và học tập ở nước Nga. Mỗi chiếc lá là kỷ niệm về một mùa thu mà ai đó đã từng sống qua… Có vô vàn cách chơi lá phong, nhưng tựu trung chiếc lá tưởng như vô tri vô giác ấy lại tiềm ẩn biết bao ý nghĩa đặc biệt được mỗi người cảm nhận theo cách của riêng mình.


Khó mà tưởng tượng được nếu thu Nga vắng bóng những chiếc lá phong vàng. Có người đã ví cây phong như linh hồn của mùa thu nước Nga vậy. Chẳng phải ngẫu nhiên mà nhà thơ nổi tiếng của Nga S.Esenin đã coi cây phong như một con người với những trạng thái tâm lý đặc trưng. Dưới ngòi bút của nhà thơ, cây phong có đôi lúc giống như một chàng trai vừa táo bạo, vừa vui nhộn và tán lá của cây chính là cái đầu của chàng trai được phủ những lọn tóc rối ít được chải. Giai điệu trữ tình của bài hát “Cây phong già” (Старый клен) của tác giả A.Pakhmutova đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ người Nga. Trong văn học, cây phong được nhiều nhà văn coi là biểu tượng của sự sống vĩnh hằng. Có lẽ chính bởi vậy, người dân Canada đã chọn hình tượng lá phong để thể hiện trên quốc kỳ của đất nước mình. 


Cây phong vẫn kiên trì bám đất quanh năm. Mỗi mùa phong có vẻ đẹp riêng, nhưng hãy đừng bỏ qua sắc vàng của phong, bởi có thể trong sắc vàng đó bạn lại tìm thấy điều gì đó đặc biệt cho riêng mình./.


Hải Hà BaoNga.com